[Dịch] Trọng Sinh 09: Khởi Đầu Trói Định Cửa Hàng Tài Phú

/

Chương 238: Đại minh tinh tương lai thích bám người

Chương 238: Đại minh tinh tương lai thích bám người

[Dịch] Trọng Sinh 09: Khởi Đầu Trói Định Cửa Hàng Tài Phú

Bắc Cực Một Hữu Ngư

6.783 chữ

30-06-2026

Hắn ngồi xuống sofa, bắt đầu lướt điện thoại.

Lướt được một lúc, Trần Phàm thấy chán bèn tựa lưng vào sofa, đặt điện thoại lên bàn trà rồi nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

Không biết qua bao lâu, ngoài hành lang chợt vang lên tiếng bước chân khe khẽ.

Trần Phàm mở mắt, quay đầu nhìn sang, ánh mắt bỗng khựng lại.

Na Trát mặc một bộ đồ ngủ màu hồng bước ra. Mái tóc xõa ngang vai vẫn chưa khô hẳn, phần đuôi còn hơi ươn ướt, vài lọn dính sát bên má càng làm tôn lên gương mặt mộc trắng ngần của cô.

Bộ đồ ngủ kiểu dáng rộng rãi, chất vải mềm mại rủ xuống ôm lấy cơ thể, dưới ánh đèn phác họa nên những đường cong nảy nở của thiếu nữ.

Na Trát vừa tắm xong trông còn xinh đẹp hơn cả ban ngày.

Đôi môi phơn phớt hồng, làn da trắng đến phát sáng, cả người cô hệt như một quả đào căng mọng vừa vớt từ trong nước ra, tươi mơn mởn, mang theo một vẻ đẹp trong trẻo, tinh khôi.

Trần Phàm không kìm được, bất giác nhìn thêm vài lần.

Na Trát bước về phía sofa, đôi dép lê dẫm trên sàn nhà phát ra tiếng động khe khẽ.

Lúc đi đến cạnh bàn trà, không biết chân vướng phải thứ gì, có thể là mép thảm, cũng có thể do đi dép không vững.

Người cô bỗng lảo đảo, mất đà ngã nhào về phía trước, hướng thẳng vào góc bàn trà.

Na Trát khẽ kêu lên một tiếng, hai tay theo bản năng chống ra phía trước, nhưng hoàn toàn không kịp.

Trần Phàm nhanh tay lẹ mắt, bật phắt dậy khỏi sofa, một tay ôm gọn lấy eo cô, kéo giật người cô lại.

Cánh tay hắn siết chặt lấy eo cô, hai người cùng mất thăng bằng, ngã nhào xuống sofa.

Trần Phàm đè lên người Na Trát, một tay chống lên tay vịn sofa ngay sát tai cô, tay kia vẫn ôm chặt lấy eo cô.

Bốn mắt nhìn nhau ở khoảng cách gần trong gang tấc.

Đôi mắt Na Trát khẽ mở to, hàng mi rung rinh, ánh mắt từ mắt Trần Phàm dời xuống môi, rồi lại lướt về đôi mắt hắn.

Gương mặt cô dần ửng lên một vệt hồng nhạt, từ hai gò má lan đến tận mang tai, ngay cả chiếc cổ cũng nhuốm màu phơn phớt.

Đôi môi cô hơi hé mở, hơi thở nhẹ mà dồn dập, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở. Hương sữa tắm thoang thoảng lan tỏa giữa hai người, tựa như một lời mời gọi không lời.

Trần Phàm nhìn cô, Na Trát cũng nhìn hắn, không ai nhúc nhích.

Rồi Trần Phàm cúi đầu, hôn xuống.

Na Trát không hề né tránh.

Đôi môi cô mềm mại và ấm nóng, vương chút the mát của kem đánh răng bạc hà, hòa quyện cùng vị ngọt thanh của sữa tắm.

Hàng mi cô khẽ run lên, sau đó từ từ nhắm mắt lại, cả người cũng dần thả lỏng.

Nụ hôn kết thúc, Trần Phàm ngẩng đầu lên.

Na Trát mở mắt ra, gương mặt đã đỏ bừng vì thẹn thùng, vệt đỏ kéo dài từ trán xuống tận xương quai xanh.

Đôi mắt cô ươn ướt như được phủ một lớp sương mỏng, hàng mi ướt át lặng lẽ rủ xuống, ánh mắt chất chứa một loại cảm xúc mơ hồ khó gọi tên.

Trần Phàm nhìn dáng vẻ của cô, tim đập nhanh hơn mấy nhịp, giọng nói trầm xuống: "Vào phòng nhé."

Na Trát không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Trần Phàm đứng dậy, cúi người bế bổng cô lên. Hai cánh tay Na Trát cũng rất tự nhiên vòng qua cổ hắn.

……

Sáng sớm hôm sau, Trần Phàm mở mắt ra, cánh tay đã hơi tê rần.Cúi đầu nhìn xuống, Na Trát đang rúc trong lòng hắn, mặt vùi vào ngực, tóc xõa trên vai, hơi thở đều đặn nhẹ nhàng, trông như một con mèo nhỏ đang cuộn tròn ngủ say.

Hắn nằm im, sợ làm cô tỉnh giấc.

Vài phút sau, hàng mi Na Trát khẽ run lên, rồi từ từ mở mắt.

Cô mơ màng chớp chớp mắt, dường như vẫn chưa kịp nhận ra mình đang ở đâu, sau đó ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt Trần Phàm.

"Chào buổi sáng, anh Phàm." Giọng cô mềm mại, nũng nịu xen lẫn chút ngái ngủ.

"Chào em." Trần Phàm tựa lưng vào gối, nhìn cô.

Na Trát chống tay ngồi dậy, chăn trượt xuống, để lộ bờ vai trắng ngần và xương quai xanh.

Cô chẳng hề để ý, hai tay vòng thẳng qua cổ Trần Phàm, cả người rướn tới má kề má với hắn, chóp mũi cọ cọ lên gò má hắn.

Trong mắt Trần Phàm xẹt qua ý cười, hắn không ngờ đại minh tinh của kiếp trước, kiếp này lại có dáng vẻ thế này.

"Được rồi, tỉnh rồi thì dậy thôi." Trần Phàm vỗ nhẹ lên tấm lưng trần nhẵn mịn của cô.

"Không muốn đâu..." Na Trát lắc đầu nũng nịu.

"Lát nữa anh phải đến công ty," Trần Phàm nói, "trong tủ lạnh có đồ ăn đấy, sữa tươi, bánh mì, trứng gà có đủ cả, em tự lấy mà ăn nhé."

"Vậy khi nào anh về?" Na Trát thò đầu ra khỏi chăn, nhìn hắn.

"Tùy tình hình, chắc là buổi tối. Ban ngày nếu chán thì em cứ ra ngoài đi dạo."

Na Trát bĩu môi, không nói gì.

Cô lật người nằm ngửa ra, hai tay vươn quá đầu vươn vai một cái, động tác vô cùng thoải mái, chẳng chút e dè.

"Anh Phàm," cô nghiêng mặt sang nhìn hắn, giọng điệu nghiêm túc hơn đôi chút, "tối nay anh về sớm một chút được không? Em ăn cơm một mình chán lắm."

Trần Phàm nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cô, im lặng một giây rồi gật đầu: "Được, anh sẽ cố gắng."

Gương mặt Na Trát lập tức nở nụ cười rạng rỡ, cô vẫy vẫy tay với hắn: "Vậy anh mau đi đi."

……

Thoáng cái, ba ngày đã trôi qua.

Na Trát phải rời Trường An quay về Tân Cương.

Trong ba ngày này, Trần Phàm cũng đã cảm nhận được sức hấp dẫn của cô gái Tân Cương.

Nhiệt tình, thẳng thắn, không hề giấu giếm hay úp mở.

Nhưng có một điểm không tốt — cô nàng này quá quấn người.

Trong số những cô gái có quan hệ với hắn, Lâm Hi tính cách điềm đạm thì không nói làm gì, Kiều Lâm Lâm tuy chủ động nhiệt tình nhưng cũng không quấn người đến mức như Na Trát.

Thảo nào kiếp trước có tin đồn cô là đứa "não yêu đương".

Có lẽ vì Trần Phàm là người đàn ông đầu tiên của cô.

Đối với Trần Phàm, cô thậm chí còn có phần ỷ lại.

Cô thậm chí còn muốn sống ở Trường An suốt thời gian này, cho đến khi thi đỗ vào trường nghệ thuật.

Trần Phàm dĩ nhiên không đồng ý, tuy hắn khá thích cô gái này nhưng không thể để cô cứ quấn lấy mình mãi được.

Thêm nữa, tuy cô đã qua kỳ thi năng khiếu, nhưng vẫn còn kỳ thi văn hóa phía trước.

Cứ ở lại Trường An, ngày ngày quấn quýt bên hắn thì làm sao có tâm trí mà ôn thi?

Chưa kể Na Trát còn đang đại diện hình ảnh cho game của công ty Trần Phàm, nếu cô nổi tiếng thì độ hot của game cũng sẽ tăng lên đáng kể.

Nhưng tiền đề là cô phải thi đỗ vào Bắc Điện trước đã, rồi mới có cơ hội nổi tiếng.

Vì vậy, Trần Phàm nghiêm mặt lại, giọng điệu có phần nghiêm khắc hơn: "Na Trát, nếu em không chịu về ôn thi cho đàng hoàng, sau này đừng đến tìm anh nữa."

Na Trát im lặng vài giây, cúi đầu xuống, giọng rầu rĩ: "Biết rồi mà... Em về là được chứ gì."Sau khi đưa Na Trát đến sân bay, Trần Phàm nhìn theo bóng lưng cô khuất sau cửa an ninh, rồi quay người trở lại xe.

Hắn nổ máy, liếc nhìn điện thoại. Na Trát đã gửi một tin nhắn từ một phút trước — chắc là vừa qua cửa an ninh là nhắn ngay.

"Anh Phàm, em sẽ nhớ anh lắm." Kèm theo đó là một icon hôn gió.

Ngay sau đó lại có thêm một tin nhắn hiện lên: "Đến nơi em sẽ gọi cho anh."

Trần Phàm nhìn tin nhắn, khóe môi khẽ cong lên, gõ vài chữ: "Ừ, đi đường chú ý an toàn nhé."

Sau đó hắn bấm gửi, đặt điện thoại sang ghế phụ, đạp ga lái xe ra khỏi bãi đỗ.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!